Danh ngôn thời Xuân Thu

BÙI-HÀNH-KIỆM

Kẻ sĩ cần nhất khí độ phải cho to, kiến thức phải cho rộng.
CHIẾN-QUỐC SÁCH

Không biết mà nói là ngu, biết mà không nói là hiểm.
CHU-HI

Cách trị nhà cốt ở hoà thuận, cách mưu sinh cốt ở siêng năng.
CỔ NGỮ

Việc tốt nhất ở thế gian không gì bằng cứu người nguy cấp thương kẻ khốn cùng.
CÔNG-NGHI

Không lấy bậy của ai là giầu; Không bị nhục với ai là sáng
ĐÀM-TỬ

Kẻ xa xỉ thì giầu mà vẫn không đủ, người kiệm ước thì nghèo mà tiêu vẫn có thừa.

DỊCH KINH

Người hay ít nói, người nông nỗi nhiều lời.
GIA NGỮ

Chớ nói nhiều, nói nhiều lỗi nhiều.
Quân tử nói bằng việc làm, tiểu nhân nói bằng ngọn lưỡi.
HÁN THƯ

Muốn cho người không nghe chẳng gì bằng đừng nói, muốn cho người không biết chẳng gì bằng đừng làm.
HẬU HÁN THƯ

Nền không chắc mà tường không cao thì sự bại hoại nằm sẵn ở đó.
HỨA HÀNH

Tâm không bình an, khí không hoà nhã thì lời nói hay lầm lỗi
KHỔNG TỬ

Dở nhất trong cái đạo xử thế là không thấy cái lỗi của mình.
Hiếu thảo là nguồn gốc của đạo đức.
Kẻ sĩ không lo người đời chẳng biết mình mà chỉ sợ mình bất tài thôi.
Không oán trời, không trách người là quân tử.
Người khôn ngoan hỏi nguyên do lầm lỗi ở bản thân, kẻ dại khờ hỏi nguyên do ở người khác.
Người quân tử cầu ở mình, kẻ tiểu nhân cầu ở người.
Thấy người hay nghĩ sao cho bằng, thấy người dở tự xét mình có dở
KINH-VIÊN TIỂU-NGỮ

Kẻ có tính hay nghi ngờ đừng chớ cùng họ lo toan việc lớn.
LÃ KHÔN

Để tâm nghiền ngẫm mãi thì lẽ gì mà không nghĩ ra, kiên gan bền chí mãi thì việc gì mà làm chẳng nổi.
Việc làm nên trước mọi người, câu nói nên sau mọi người.
LÃ-TƯ-PHÚC

Có học vấn mà không có đạo đức là người ác, có đạo đức mà không có học vấn là người quê.
LÃO TỬ

Biết đủ trong cái đủ của mình thì luôn luôn đủ.
Biết người là trí, biết mình là sáng
Không có lỗi nào to bằng ham muốn; Không có tai hoạ nào to bằng không biết đủ.
Lo thắng người thì loạn; Lo thắng mình thì bình.
Lời thành thật thì không đẹp; Lời đẹp thì không thành thật.
LỄ KÝ

Sa chân thì chết đuối, sảy miệng thì chết oan.
LUẬN HÀNH

Người quân tử chẳng sợ cọp mà chỉ sợ miệng kẻ gièm pha.
LUẬN NGỮ

Người quyền thế chỉ biết hùng dũng mà không biết nghĩa thì làm loạn
Người thường dân chỉ biết hùng dũng mà không biết nghiã thì trộm cướp.
LỤC TÀI-TỬ

Nuốt được cái cay đắng trong cái cay đắng mới làm được hạng người trên loài người.
LỤC-THẾ-NGHI

Làm việc vô ích để cầu phúc không bằng làm việc có ích để cứu người.
LÝ-TIÊU-VIỄN

Xử những việc khó xử càng nên khoan dung ; Xử với người khó xử càng nên trung hậu ; Xử thời buổi khó khăn càng nên tự nhiên như vô tâm.
MẠNH TỬ

Đối với kẻ tự hại thân dầu nói cũng bằng thừa. Đối với kẻ tự liều thân dầu giúp cũng vô ích.
Kẻ sĩ mà còn quyến luyến sự yên vui thuận tiện cho xác thịt thì tâm lụy chí hèn không đáng được gọi là kẻ sĩ.
Nghiã nhân là ngọn đuốc soi đường cho thiên hạ.
Ngu thì người ta khinh, khôn thì người ta ghét; Khôn mà làm như ngu mới thật là khôn.
Người ta chẳng chịu làm điều dở về sau mới có thể làm được điều hay.
Đọc sách mà không chịu tinh tường suy nghĩ là vùi dập đi cái công phu của người xưa

12. Trang Giấy Trắng Của Ðời Mình

Làm sao viết chữ người

*

Chỉ do một thứ đất sinh ra, chỉ được một thứ mưa thấm nhuận, song thảo mộc cây cối có vô số sai thù khác biệt.

*

Có tướng chúng sinh nghĩa là có quan niệm, cái nhìn về chúng sinh.

*

Mỗi ngày là một trang giấy trắng của đời mình. Mỗi người mỗi việc đều là mỗi dòng chữ sinh động viết trên giấy.

*

Giữa trời đất vũ trụ, không một thứ gì chẳng là đối tượng để ta học hỏi; cũng không có thứ gì chẳng là Phật pháp. Cũng không thứ gì chẳng phải là chuyện khiến ta tu tâm. Chỉ cần ta chịu dụng tâm suy nghĩ, dụng tâm tu hành, dụng tâm làm việc thì chuyện gì cũng thành.

*

Một khi đã sinh ra đời, mình chẳng thể tách rời hoàn cảnh xung quanh được. Tu hành chẳng thể tách rời nhân quần, trốn đời. Giải thoát chân chính chỉ tìm được trong vòng nhân duyên chằng chịt. Rằng: từ trong phiền não ta mới đắc được giải thoát.

*

Hân thưởng (appreciation) người khác tức là trang nghiêm chính mình.

*

Ai ai cũng có bản tánh thành Phật. Nếu khám phá ra bản hữu tự tánh bạn sẽ có quan niệm bình đẳng về chúng sinh. Lúc ấy bạn hết phân biệt chấp trước: đây là của tôi, kia là của anh.

*

Muốn sống bình an, trước hết tâm phải bình an. Muốn lòng an ổn, trước hết phải thấu suốt chân lý (nhân quả). Hiểu lý, tâm an rồi, đâu đâu cũng sẽ bình an.

*

Thông đạt một chân lý, bạn sẽ thông vạn chân lý. Một khi biết rõ con đường (đáp án) ở đâu, mình phải làm gì, bạn mới tự chủ được. Sợ nhất là chẳng biết mình là ai, rồi sinh ra bàng hoàng, sợ hãi, khổ não.

*

Thân thể tàn tật chưa phải khổ. Tánh tình tàn tật mới khổ. Đa số tai ương họa hoạn trên đời không do chân tay người ta làm ra. Chúng do kẻ tâm linh tàn tật tạo thành.

*

Đối với đời người, đạo lý giống như con đường dài. Không rành rõi bản đồ thì dễ đi trật đường. Bởi vậy đời này mình cần học rành rẽ bản đồ (con đường) sắp đi.

*

Muốn giáo hóa chư hữu tình, trước hết mình cần tự đoan chính, đàng hoàng. Chúng sinh vốn cang cường, ương ngạnh; tâm thái của họ trăm ngàn sai khác khó lường. Bạn chỉ có một cách cảm hóa họ: Dùng lòng thành và thái độ công chính. Thành và chính có thể dạy dỗ điều phục vô lượng chúng sinh ngang ngược.

*

Trong việc làm người, hãy cố làm tròn ba điều không ỷ lại sau đây:

1/ không ỷ lại quyền lực;
2/ không ỷ lại địa vị;
3/ không ỷ lại tiền bạc.

*

Trong việc làm người, mình phải thành thật, đừng nên chỉ nghĩ tới thành công. Làm người thành thật thì trong lòng lúc nào cũng sung sướng.

*

Thời gian: phải tranh thủ từng giây. Con đường: phải chắc thật dấn bước. Làm thế, mình sẽ chẳng có gì hổ thẹn với đời.

*

Đừng nên sinh oán ghét thế thái nhân tình đủ thứ bạc bẽo, cũng đừng ích kỷ truy cầu tự lợi, cũng chớ oán trách tại sao có người lòng tốt mà chẳng gặp quả báo tốt, rằng sao có đủ chuyện bất công… Khi gặp những việc ấy, nên biết chúng là cơ hội tốt để mình phát tâm ra tay làm tốt.
*

Việc khó làm mà làm được, chuyện khó bỏ mà xả bỏ được, cảnh khó ở mà ở được: đó là cách để bạn thăng hoa nhân cách của mình.

*

Phật đặt ra giáo pháp trên đời là cốt dạy chúng sinh trở về bản tánh chân như, làm người chân chính. Do vậy mới nói: nhân cách tròn vẹn thì Phật cách mới viên mãn. Nhân cách chẳng ra gì, sao thành Phật được.

*

Thế gian đầy khổ. Làm người cũng khổ. Song le, làm người là con đường duy nhất để thành thánh, thành Phật.

*

Quan hệ giữa người với người là bài văn khó viết nhất. Nếu chuyện gì mình cũng vô ngã, vô chấp (không có ý niệm về mình, không chấp trước gì hết) thì mới dễ đi trọn (con đường Phật).

*

Miệng nói lời tốt, ý nghĩ điều lành, thân làm việc thiện.

*

Thiếu văn hóa, người ta giống như kẻ sống nơi sa mạc lửa bỏng. Có học thức, có văn hóa, mới có sự tươi mát của đồng xanh, cây cỏ.

*

Đại hỉ nghĩa là lúc nào lòng cũng vui vẻ. Vui vẻ thì chẳng đố kỵ, kiêu căng, ngạo mạn, sân hận, độc hại.

*

Không nên để bóng đen u ám (âm độc) giăng bủa trong lòng. Hãy phóng ánh sáng, tỏa hơi ấm thì đời mình mới có ý nghĩa.

*

Bao la thay ánh sáng mặt trời, vĩ đại thay ân đức cha mẹ, rộng rãi thay tâm lượng người quân tử, to lớn thay lòng ích kỷ của kẻ tiểu nhân. (Dịch từ chữ Tiểu nhân khí: Khí có nhiều nghĩa: là lòng nóng giận, tánh ích kỷ, tánh chật hẹp, nhỏ nhen).

*

Cười là cách biểu đạt tình cảm; nhăn mày cũng là cách biểu đạt cảm tình. La hét là cách phát âm; nói năng cũng là cách phát âm. Nhưng cười thì đẹp đẽ hơn nhăn mặt nhéo mày. Nói năng thì tự nhiên tốt tẻ hơn la hét chưởi bới.

*

Đổi góc độ nhìn đời thì thế giới rộng rãi bao la vô ngần. Đổi lập trường khi đối đãi, xử sự thì chẳng ai, chẳng việc gì không đem lại bình an nhẹ nhàng.

*

Lúc bình thường chẳng sinh chuyện gì, bạn đối với người ta tốt lắm: đó chưa phải là công phu đâu. Khi gặp nghịch cảnh, sinh sự rắc rối, mà bạn vẫn tốt với người: đó mới chính là công phu.

*

Cho dù dạo chơi trong nhân thế, mình cũng cần đoan chính đàng hoàng; chớ bê bối buông lung. Hãy cẩn thận, đừng khoác lác.

*

Nói về tự do, mỗi người ai cũng nên tuân theo quan niệm đạo đức. Xã hội cần có luật pháp. Thiếu luật lệ, xã hội thành ra man dã. Man dã thì ngang ngược hoành hành. Lúc ấy, ai mạnh bạo, dám to tiếng, đầy dục vọng, có uy quyền, thì kẻ ấy tha hồ phóng túng. Khi tâm chẳng còn gì kềm chế thì sự tự do chạy mất, khó còn.

*

Đạo đức là ngọn đèn sáng chiếu rọi phẩm cách một người. Đạo đức không phải là roi vọt dùng để hành hạ, làm nhục, làm khổ người ta.

http://www.khongtu.com/forum/showthread.php?t=63

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: